Smartphone, blog và cafe


DSC_0410_edit
Một ngày giữa tuần, tôi quyết định không cạo râu và mặc lại quần áo của ngày hôm trước. Tôi tìm một góc trong quán cafe thường lui tới rồi nhét mình vào đó. Bầu bạn với tôi có tách cafe nóng, làn khói thuốc quẩn quanh trước mặt, và tôi bắt đầu viết lan man lên blog của mình qua PassPort. Hà Nội vẫn lạnh, cái tiết giao mùa chợt làm ai đó đi ngang Hà Nội cũng thấy thích thú, với váy áo, với những gánh hàng hoa ngược xuôi trên phố. Nhịp sống đang rộn rã lắm.
Viết lên blog, để rồi người ta và lại chợt nhận ra câu chuyện của chính bản thân mình. Ai cũng có một câu chuyện để viết, chỉ có điều không mấy ai viết mà thôi.

Hôm nay tôi viết về thời đại của Smartphone .
Chúng ta đang sống ở thời đại mà con người thích tận hưởng mọi khoảnh khắc của cuộc sống bên chiếc điện thoại hơn là chia sẻ những phút giây ấy với những người ở bên cạnh. Có lẽ dần dần chúng ta càng xa cách nhau hơn, theo thói quen chúng ta sẽ đánh rơi hết cảm xúc, gửi niềm vui và nỗi buồn vào những giá trị ảo, mà bỏ lỡ những món quà rất thật mà cuộc sống gửi tặng. Có lần tôi nói với một người bạn rằng: ” Chúng ta đã từng như vậy, tất cả chỉ là những ngụy biện. Căn bản bạn có đủ quan trọng để họ đặt chiếc Smartphone ấy qua một bên và lắng nghe câu chuyện của bạn không thôi “.
Ít lâu sau chúng tôi gặp lại nhau, cậu ấy nói đã thử cai sử dụng điện thoại trong những buổi cafe, gặp gỡ cảm thấy gắn kết hơn rất nhiều, tập chung hơn nhiều vào câu chuyện. Tôi nhắc lại về những tháng ngày chúng tôi hẹn nhau bằng điện thoại bàn, hoặc có việc gì tạt vào quán tạp hóa nào đó có điện thoại để trả tiền cho một cuộc gọi nhắc nhau họp mặt.
“Chúng ta vẫn đến đủ,chúng ta vẫn vui vẻ hạnh phúc đến vậy. Giờ có điện thoại mọi thứ thuận tiện hơn, nhưng nó cũng là lý do để anh em ta BẬN, Cao su giờ và Lần lữa. Tôi không phản đối công nghệ, nhưng mọi thứ phải được sử dụng hợp lý, nó phải là công cụ để cuộc sống tốt đẹp hơn, đơn giản hơn chứ không phải thứ tạo ra để chúng ta chạy theo và làm nô lệ toàn thời gian.

DSC_0402_edit
Tôi rất thích cái điện thoại cùi bắp mà tôi đang sở hữu. Không chỉ bởi vì đó là tháng lương đầu tiên tôi dành dụm được để mua nó, mà nhờ có nó mỗi buổi cafe hoặc gặp mặt bạn bè đều có thể nhìn thẳng vào mắt họ khi nói chuyện, quan sát họ, nhận ra những thay đổi nho nhỏ của họ và tận hưởng thế giới xung quanh tôi.
Thay vì việc trói buộc mình vui cười mếu khóc trên màn hình bé xíu chúng tôi bỏ riêng những chiếc điện thoại ra bàn rồi quây quần trò chuyện rôn rả với nhau về những đam mê của mình.
Cuộc sống rất đẹp. Những người bạn tốt,nắng,mưa,gió,cảm giác trạm tay vào lon coca mát lạnh, nhấm nháp tách cafe đượm vị buổi sáng. Đó mới là cuộc sống.

#vinaberry

Advertisements